Bí quyết né tránh mâu thuẫn công sở

Mâu thuẫn là điều không ai mong muốn bởi nó ảnh hưởng tiêu cực tới công việc lẫn tinh thần của bạn. Để giúp bạn né tránh tối đa những xung đột không đáng có trong công sở, các chuyên gia nghề nghiệp đã đưa ra một số lời khuyên dưới đây:

Không "buôn chuyện"
Thực tế, " buôn chuyện" văn phòng là một trong những nguyên nhân chủ yếu dẫn tới mâu thuẫn. Nếu muốn tránh tình huống đó, bạn cần dừng ngay việc nói những chuyện không hay với mọi người trong phòng về sếp, đồng nghiệp hay khách hàng khác. Còn nếu muốn nói chuyện để xây dựng mối quan hệ thân thiết, bạn có thể chọn những chủ đề khác ngoài công sở.


Suy nghĩ kỹ trước khi nói
Nếu có thói quen nói mà không suy nghĩ, bạn nên thay đổi càng sớm càng tốt. Khi thảo luận một vấn đề gì đó với sếp hay đồng nghiệp, trước tiên hãy lắng nghe ý kiến của họ. Cố gắng hiểu vấn đề của họ một cách rõ ràng, sau đó dành vài phút để suy nghĩ trước khi đưa ra lời nhận xét, phản biện của bản thân.

Tận dụng trí thông minh cảm xúc
Bạn nên biết cách kiểm soát tốt cảm xúc của mình trong mọi hoàn cảnh, đặc biệt khi có ý kiến bất đồng với sếp, đồng nghiệp. Điều này giúp bạn đủ tỉnh táo để biết mình nên làm gì để tránh những mâu thuẫn không đáng có.

Xây dựng quan điểm tích cực
Mọi việc trong văn phòng có thể nhanh chóng dẫn tới tình huống lộn xộn nếu bạn không có một quan điểm, cách nhìn nhận vấn đề tích cực. Hãy nghĩ về những khía cạnh tốt của vấn đề thay vì chỉ tập trung vào mặt tiêu cực của nó. Một lợi ích khác của sự tích cực, lạc quan là bạn có thể nhanh chóng truyền nó cho người đối diện.

Tìm kiếm lời khuyên từ những người đi trước
Nếu vấn đề liên quan tới một công việc cụ thể, bạn nên nói chuyện với sếp, tìền bối hoặc người cố vấn của mình. Xây dựng mối quan hệ tốt đẹp với họ sẽ giúp bạn có nguồn lời khuyên, bổ trợ hữu ích để tránh và hạn chế xung đột trong công việc.

Cư xử hoà hảo
Bạn nên học và thực hành cách cư xử ngoại giao, luôn hoà hảo với tất cả mọi người, kể cả với những đồng nghiệp bạn không thích. Nếu nắm bắt được nghệ thuật cư xử này, bạn có thể dễ dàng né được bất cứ mâu thuẫn nào.
  • Vũ Vũ - Theo Ezinearticles, Dân trí

6 bước để chiến thắng "bệnh" lưỡng lự

Bước 1:
Hãy quyết định nếu bạn thật sự muốn làm một việc nào đó. Có thể kết quả sẽ không mang lại cho nỗ lực của bạn một sự đền bù tương xứng, nhưng bạn đã "làm" và "nhận" kết quả công việc.

Bước 2:
Nếu bạn muốn làm một việc nào đó, bạn hãy tự quyết định sẽ thực hiện công việc đó ngay vào lúc đang suy nghĩ hoặc sẽ làm vào lúc nào. Hãy cho công việc đó một tên gọi cụ thể và thời điểm để thực hiện và hãy thực hiện

Bước 3:
Thông thường, giây phút lưỡng lự xảy ra khi bạn chợt nhận ra mình nên làm việc này, việc kia hoặc khi bạn vấp phải một vấn đề khá nan giải. Lúc đó, bạn hãy dũng cảm nói to với chính mình: "Nào, STOP" và bắt tay vào làm việc.
Bạn hãy trả lời câu hỏi: "Điều gì khiến mình lưỡng lự như thế này nhỉ?", câu trả lời có thể là: "Việc đó khó quá, có cách nào làm dễ hơn, vui hơn không?". Giải pháp trong trường hợp này là: Hãy chia công việc thành từng phần để dễ thực hiện, nên bắt đầu từ việc nhẹ nhàng nhất hoặc bạn sẽ nhờ đến sự trợ giúp ở phần việc khó nhất. Đừng tự ti cho rằng mình không đủ sức và nghiệp vụ để nhận lãnh một việc làm mà mình rất thích.
Hãy đánh giá khả năng của mình, nếu bạn không tự tin lắm hãy tham dự các khóa huấn luyện, hoặc trường hợp công việc quá sức mình hãy mạnh dạn thay đổi chỗ làm việc khác phù hợp hơn.

Bước 4:
Hãy gọi điện hoặc gặp trực tiếp người có liên quan đến công việc. Đây là con đường ngắn nhất và hiệu quả nhất để bạn giải quyết vấn đề, thay vì chỉ ngồi phỏng đoán hoặc mất thời gian để hỏi han những người không thể cung cấp thông tin chính xác cho bạn, đơn giản vì không phải phạm vi công việc, chức năng của họ.

Bước 5:
Khi công việc hoàn tất, bạn nên dành thời gian kiểm nghiệm lại kết quả công việc. Khoảng thời gian này không nhiều nhưng quan trọng, giúp bạn nhìn lại và rút tỉa kinh nghiệm. Nếu bạn thực sự chưa hài lòng, hãy nhờ đến một chuyên viên có kinh nghiệm về lĩnh vực công việc bạn đã làm nhờ họ chỉ vẽ thêm.

Bước 6:
Hãy thư giãn, ăn món mình thích, chơi thể thao như một cách tự thưởng cho mình vì đã chia tay với "bệnh" lưỡng lự. Song bạn cần nhớ, "căn bệnh" bạn vừa chia tay có thể tái phát. Điều này có nghĩa là bạn cần chuyển tải mọi công việc cần, sẽ và phải làm lên lịch làm việc và đừng bỏ qua bất kể những kế hoạch đã định ra.
  • Theo www.kynang.edu.vn

Nghệ thuật nói chuyện trước công chúng

Hiện nay nói chuyện/diễn thuyết trước công chúng (public speaking) hay trình bày (presentation) trở thành yêu cầu tiên quyết cho sự thành công của các nhà quản lý hiện đại. Kỹ năng này là phần nổi quan trọng của năng lực lãnh đạo (leadership).



Khảo sát ở Mỹ với các giám đốc nhân sự của các công ty cho thấy kỹ năng nói/ trình bày là kỹ năng quan trọng nhất mà sinh viên tốt nghiệp ra trường phải có để được tuyển dụng. Do vậy trong các trường đại học của Mỹ có rất nhiều các môn học để nâng cao các kỹ năng này như public speaking (nói chuyện trước công chúng), interpersonal communication (giao tiếp – truyền thông), kỹ thuật thuyết phục (persuation). Các môn học này thường dành cho các sinh viên ở giai đoạn đại cương. Bên cạnh đó, trong các môn học khác, các giáo sư luôn khuyến khích và yêu cầu sinh viên trình bày các bài tập hay dự án trước lớp. Đây chính là những cơ hội tốt để hoàn thiện kỹ năng truyền thông. Sinh viên Mỹ và các nước do vậy hết sức tự tin và có kỹ năng tốt trong trình bày.
Ở Việt Nam ta, trong chương trình giảng dạy rất ít chú trọng đến kỹ năng này. Do vậy một bộ phận lớn cán bộ của chúng ta rất yếu về kỹ năng này. Tham dự các cuộc họp, hội nghị của chúng ta (đặc biệt các cơ quan nhà nước) sẽ thấy những bài phát biểu dài lê thê và diễn giả chỉ “đọc” chứ không “nói”. Cách đây mấy năm, Thủ Tướng Chu Dung Cơ của Trung Quốc đã làm cho các lãnh đạo cấp tỉnh hết sức bối rối khi vào đầu 1 cuộc họp Ông yêu cầu các vị lãnh đạo sẽ lên báo cáo phải nói chứ không được đọc. Kết quả là hầu hết đều lúng túng và không đáp ứng được yêu cầu. Đến đây có thể thấy rằng nói không phải là đơn giản ngay cả đối với những nhà lãnh đạo nhiều kinh nghiệm. Vậy cần làm gì để hoàn thiện kỹ năng quan trọng này?

Chuẩn bị cho một bài nói chuyện hay trình bày

1. Mục tiêu truyền thông.
Để giao tiếp có hiệu quả, chúng ta phải hiểu rõ các mục tiêu mà chúng ta muốn đạt được thông qua nói chuyện hay trình bày. Thông thường có 3 mục tiêu chính. Thứ nhất là truyền đạt thông tin thường xuất hiện ở các hình thức như báo cáo, hướng dẫn hay giảng bài. Đối với mục tiêu này, người nói phải tập trung trình bày, giải thích, định nghĩa và làm rõ các khái niệm, và sử dụng các ví dụ để minh họa. Mục tiêu thứ hai là thuyết phục thường thể hiện dưới các hình thức như trình bày để bán hàng, các cuộc tranh luận, ứng cử hay trong các cuộc thương lượng. Ở mục tiêu này, người nói phải nêu bật được những điểm mạnh, lợi thế, những giá trị (vật chất và tình cảm) của logic hay luận cứ của mình nhằm thu hút và thuyết phục đối tượng nghe. Mục tiêu thứ ba là truyền cảm hứng (sáng tạo), khuyến khích động viên thường xuấthiện trong các diễn văn nghề nghiệp (hiệu trưởng trao đổi với các giáo sinh, nghệ sĩ đàn anh trao đổi với lớp đàn em, lãnh đạo công ty với nhân viên), hay các sự kiện xã hội (nhập ngũ, hiến máu nhân đạo). Với mục tiêu này, người nói thường nhấn mạnh các tác động tinh thần, xã hội, đạo đức, cũng như các cảm xúc và các kinh nghiệm cá nhân để khơi dậy sự đồng cảm và thăng hoa của người nghe. Một bài nói chuyện thường theo đuổi một hay một vài mục tiêu, chỉ khác ở trọng số cho mỗi mục tiêu.

2. Phân tích khán giả.
Cũng như bán một sản phẩm, để bán được lời nói của mình chúng ta phải hiểu khách hàng hay người nghe của ta là ai, họ muốn nghe gì, muốn nhận được thông tin, thông điệp gì từ chúng ta. Thông thường chúng ta cần thu thập các thông tin như chung: giới tính, tuổi, trình độ học vấn, kiến thức, nghề nghiệp, nhóm hay tầng lớp xã hội, tôn giáo. Những thông tin này cho phép chúng ta ước đoán về những phản ứng có thể của khán giả đối với nội dung trình bày của chúng ta và từ đó vạch ra chiến lược ứng xử thích hợp. Cùng là một đề tài như “Quan hệ thương mại Việt Nam và Mỹ” nhưng khi trình bày cho các sinh viên thì nội dung và cách tiếp cận sẽ khác hẳn khi trình bày cho các chuyên gia hay cho các lãnh đạo doanh nghiệp. Đây là bước đặc biệt quan trọng quyết định thành công của một bài nói chuyện nhưng thường bị bỏ qua.

3. Lựa chọn và giới hạn đề tài.
Căn cứ vào mục tiêu và kỳ vọng của đối tượng nghe chúng ta sẽ lựa chọn đề tài. Cái tên của bài nói chuyện hết sức quan trọng vì nó chuyển tải thông điệp chính của đề tài, thu hút sự chú ý của khán giản. Do vậy lựa chọn đề tài luôn đi kèm với chọn một cái tên phù hợp, điều này cũng có nghĩa là chúng ta phải biết giới hạn nội dung cần trình bày. Thông thường, chúng ta hay mắc hai loại sai lầm trong giới hạn. Loại thứ nhất là muốn nói tất cả mọi thứ vì sợ khán giả không đủ thông tin hoặc muốn phô diễn kiến thức của chính mình (đây là lỗi thường gặp ngay cả với những diễn giả có kinh nghiệm, vì lúc này ta đang nói để phục vụ nhu cầu nói của chính mình chứ không cần biết người khác có nghe không). Lỗi này làm phân tán trọng tâm của bài nói chuyện và làm khán giả mất tập trung.
Bên cạnh đó, với những diễn giả thiếu kinh nghiệm thì nói quá nhiều vấn đề sẽ lộ ra những chỗ thiếu xót trong kiến thức và kinh nghiệm – là cơ sở để khán giản tấn công. Lỗi thứ hai, là lỗi quá chi tiết, quá sâu. Tức là trình bày một vấn đề quá cụ thể, quá chuyên sâu mà đối tượng nghe chưa được chuẩn bị đủ thông tin và kiến thức để tiếp nhận. Đây là lỗi trong phân tích khán giả. Cả hai lỗi này đều dẫn đến thất bại cho một bài nói chuyện. Vậy một bài nói chuyện hiệu quả phải cân đối được giữa hai thái cực và có giới hạn rộng – sâu thích hợp.

4. Nghiên cứu đề tài.

Cần có nhiều thông tin, tư liệu để phục vụ cho đề tài đã chọn. Sách, báo, tạp chí, internet, và tham khảo ý kiến của chuyên gia là những nguồn thông tin quan trọng. Mặt khác, kinh nghiệm cá nhân, những ví dụ từ thực tiễn cuộc sống mà chúng ta đã chứng kiến cũng là những nguồn thông tin tốt. Chúng ta có thể dùng những câu chuyện hay hình ảnh, số liệu để minh hoạ các vấn đề mà mình trình bày. Chất lượng chính của một bài nói chuyện chính là ở chất lượng thông tin mà nó mang đến cho người nghe. Do vậy cần nghiên cứu thật kỹ đề tài ở các góc độ khác nhau, có thể chỉ ra những ý kiến tranh luận trái ngược nhau về vấn đề mình trình bày, phân tích các điểm mạnh và yếu của các ý kiến và đưa ra kết luận của mình. Cách tiếp cận này sẽ làm cho bài nói chuyện được nâng lên một tầm vóc cao hơn những bài nói chuyện chỉ đưa ra các luận cứ một chiều.
Tiếp cận vấn đề một cách đa chiều cũng là chiến lược tối ưu để đối phó với những phản ứng, tấn công từ phía khán giả. Mặt khác, quá trình nghiên cứu đề tài cần tập trung vào những điểm làm cho đề tài nổi bật, trở nên mới mẻ, khác biệt và có giá trị. Điều này đặc biệt quan trọng khi đề tài được chọn là đề tài đã có nhiều người nói và quen thuộc với khán giả.
Ngôn ngữ và các hình thức diễn đạt phi ngôn ngữ. Các yêu cầu chung của việc sử dụng ngôn ngữ là cụ thể, rõ ràng, chính xác, và ngọn gàng. Cần đảm bảo rằng các thuật ngữ chuyên môn, tiếng nước ngoài hay các từ vựng đa nghĩa được giải thích rõ ràng và sử dụng một cách thống nhất. Tùy bối cảnh mà chúng ta có thể sử dụng ngôn ngữ gần gũi (trình bày trong lớp, câu lạc bộ thanh niên) hay trang trọng (báo cáo trước hội nghị, trình bày bán hàng). Xưng hô trong tiếng Việt cũng là một vấn đề, vì tiếng Việt ta có quá tinh tế trong việc sử dụng các đại từ nhân xưng (tôi, em, cháu, bác..). Một đại từ thích hợp phải thể hiện được vị trí của người trình bày và không làm người nghe khó chịu. Cần chú ý đến âm lượng, tốc độ, nhịp điệu của giọng nói. Một giọng nói rõ ràng, phát âm chính xác, có lực, nhịp điệu thay đổi theo đúng hoàn cảnh nói là cơ sở lôi cuốn người nghe. Tốc độ nói cũng có thể thay đổi, nhanh ở những điểm không quan trọng, chậm – nhấn nhá và dừng ở những điểm cần gây chú ý hoặc cần thời gian để khán giả tiếp thu.
Một giọng nói nhỏ, đều đều, vô hồn là liều thuốc ngủ cực tốt (học sinh gọi vui các giáo viên có chất giọng này là các “Tiến Sĩ Gây Mê”). Bên cạnh ngôn ngữ, chúng ta cần linh hoạt sử dụng các hình thức diễn đạt phi ngôn ngữ như mắt và các động tác cơ thể khác (tay, di chuyển, nét mặt). Luôn giữ liên hệ bằng mắt với khán giả là một kỹ thuật để lôi kéo sự đồng tình của khán giả. Cũng trong vấn đề này, trang phục và hành vi lịch thiệp sẽ giúp chúng ta tự tin trong trình bày.

5. Sử dụng các ghi chép.
Ngoại trừ một số trường hợp cần phát biểu chính xác một số câu chữ như đọc các dự luật trước Quốc hội, việc đọc nguyên văn một bản diễn văn chuẩn bị trước là điều nên tránh. Chúng ta có thể sử dụng những mẩu giấy nhỏ ghi cấu trúc, các ý chính và dùng nó trong lúc nói, nó giúp chúng ta tập trung vào các ý chính.

6. Các phương tiện hỗ trợ trình bày.
Các máy đèn chiếu (overhead), máy chiếu (multimedia projector), và các phần mềm như Power Point hiện nay là những công cụ hỗ trợ rất quan trọng cho một bài trình bày. Các phương tiện này giúp cho việc tổ chức, minh họa, diễn đạt các ý tưởng của người nói trở nên đơn giản và hiệu quả (chúng ta có thể kèm hình ảnh, các video clips, các bảng biểu). Tuy nhiên không nên quá phụ thuộc vào các thiết bị và luôn có phương án thay thế trong trường hợp có vấn đề xảy ra với thiết bị, phần mềm, hay file dữ liệu.

7. Thực hành.
Kỹ năng chỉ hoàn thiện khi nó được thực hành nhiều lần. Hãy thực hành nhiều lần trước gương hay với người thân. Điều này sẽ giúp chúng ta tự tin. Bên cạnh đó hãy xung phong nói, phát biểu, trình bày ở mọi hoàn cảnh. Sẽ ngần ngại và khó khăn lúc ban đầu nhưng chúng ta sẽ vượt qua. Thời gian là một yếu tố cần quan tâm khi thực hành. Chúng ta cần xác định thời gian tối đa chúng ta muốn nói. Một điều chắc chắn rằng thực tập và thực tế sẽ khác biệt do vậy cần có thời gian dự trữ và có nội dung dự trữ, vì các diễn giả thiếu kinh nghiệm hoặc sẽ nói quá thời gian cho phép hoặc kết thúc quá sớm.

Cấu trúc bài nói chuyện và trình bày

Sau bước chuẩn bị, chúng ta đi vào thiết kế một bài nói chuyện, cũng như một bài văn nó gồm có ba phần: Mở đầu, Phần chính, và Kết luận.

1. Mở đầu.
Ấn tượng đầu tiên rất quan trọng và đôi khi quyết định sự thành công. Mục tiêu của phần mở đầu là thu hút sự chú ý, giới thiệu đề tài, cung cấp lý do tại sao khán giả mất thời gian nghe chúng ta nói, và cuối cùng giới thiệu các ý chính sẽ nói. Các diễn giả kinh nghiệm đều thống nhất rằng cần đầu tư nhiều cho việc thu hút sự chú ý của khán giả. Các lời mở đầu đại loại như “Hôm nay tôi sẽ nói về ....” là những lời mở đầu không gây sự chú ý. Có thể mở đầu bằng : câu hỏi không yêu cầu trả lời, một câu chuyện, một phát biểu gây ngạc nhiên, một số liệu thống kê, hay một câu nói hài hước. Sáng tạo là yêu cầu quan trọng của bước này. Sau khi đã thu hút được sự chú ý của khán giả cần đi vào giới thiệu chủ đề chính. Một cái tên hay như đã nói ở trên sẽ làm khán giả chú ý và ghi nhớ. Tiếp theo cần nêu bật tầm quan trọng và lý do tại sao khán giả cần nghe chúng ta nói.
Để bắt đầu, hãy suy nghĩ về chính chúng ta, tại, nó hấp dẫn chúng ta ở điểm nào và tại sao chúng ta lại muốn chia xẻ với người khác. Chỉ khi chính chúng ta thấy được cái hay và vẻ đẹp của điều chúng ta muốn nói thì chúng ta mới hy vọng thuyết phục người khác. Một lý do khá phổ biến khiến sinh viên chán học một môn học nào đó là do chính người thầy dạy môn học đó cũng chẳng thích môn học đó. Thầy đã không thích thì làm sao truyền sự đam mê cho trò? Nghe có vẻ kỳ lạ, nhưng điều này rất phổ biến. Kết thúc phần mở đầu là việc giới thiệu các nội dung chính sẽ trình bày. Trong một số trường hợp, khi khán giả và người nói chưa có quen biết thì cần giới thiệu về chính mình, chủ yếu tập trung các đặc điểm – lý do khiến chúng ta là người nói đang tin cậy (Nha sĩ nói về bảo vệ răng miệng).

2. Phần chính.
Đây là nội dung chính, nó chiếm ít nhất 75% lượng thông tin mà chúng ta muốn chuyển tải. Thông thường chỉ nên có từ 3 – 5 điểm chính,  quá nhiều ý chính vì sẽ làm khán giả mệt và không tập trung. Chúng ta có thể cấu trúc các ý chính theo nhiều trật tự khác nhau như: theo thời gian, theo không gian và địa điểm (của sự kiện), theo mức độ phức tạp (giản đơn đến phức tạp hay xen kẽ), theo nguyên nhân và kết quả, hay theo vấn đề và giải pháp. Tùy thuộc mục tiêu và hình thức trình bày mà linh hoạt trong cấu trúc. Xung quanh các ý chính chúng ta có các lý thuyết, logic, ví dụ, câu chuyện, số liệu, hình ảnh để bổ xung cho mỗi ý chính này. Các ví dụ, câu chuyện, minh họa cần điển hình, cụ thể, và dễ hiểu. Những thứ này sẽ làm nổi bật các ý chính của chúng ta.
Tuy nhiên nếu lạm dụng quá liều lượng sẽ làm loãng bài nói chuyện. Một điều cần chú ý là nói chuyện hay trình bày trước đám đông có thể là quá trình giao tiếp một chiều (không có tương tác như chúng ta thường thấy trong các buổi họp ở Việt Nam với những phát biểu dài lê thê), nhưng xu hướng hiện nay là giao tiếp tương tác đa chiều tức là có sự tham gia của người nghe vào quá trình nói hay giao tiếp thông qua việc đặt câu hỏi hay tranh luận, giúp nâng cao chất lượng truyền đạt và tiếp thu thông tin. Khi sử dụng kỹ thuật giao tiếp tương tác, chúng ta có hai lựa chọn: (1) cho phép khán giả đặt câu hỏi ngay trong phần trình bày hoặc (2) có riêng một phần đặt câu hỏi và trả lời hay tranh luận sau khi trình bày.

3. Kết luận.

Phần này chúng ta tổng kết lại những ý chính đã trình bày và đưa ra những kết luận chung. Phần này quan trọng để chúng ta nhấn mạnh lại các ý chính và đây đôi khi chính là những thứ mà khán giả sẽ mang theo về nhà. Kết luận cần ngắn gọn và bám vào các ý chính. Ở phần này chúng ta cũng có thể giới thiệu mở rộng vấn đề và đề nghị hướng nghiên cứu hay tư duy cho khán giả. Một bài nói chuyện hay là một bài nói chuyện có giới hạn cụ thể ở phần chính nhưng lại mở ra những chân trời thênh thang về tri thức hay ước mơ cho khán giả ở phần kết.

Một vài kỹ thuật:
Vượt qua sự sợ hãi và hồi hộp. Đứng trước đám đông ai cũng hồi hộp và lo lắng. Đi dạy nhiều năm mà mỗi lần trước khi bước vào lớp học bao giờ tôi cũng phải dừng lại trước của lớp hút thở thật sâu, lấy lại “can đảm” để bước vào lớp. Một vài kinh nghiệm:
  • Chuẩn bị thật tốt sẽ cho ta tự tin
  • Thực hành trước nhiều lần
  • Thư giãn trước khi nói bằng cách hít thở sâu và nhắm mắt để tập trung
  • Nghĩ đến những điều tích cực và tự tin rằng mình sẽ thành công
  • Chấp nhận các ý kiến trái ngược, các phản ứng từ khán giả như những đóng góp tích cực.
Kỹ thuật thuyết phục. Kỹ thuật thuyết phục thường bao gồm:
  • Thiết lập những điểm chung giữa người nói và người nghe: có rất nhiều điểm chung giữa các cá nhân: cùng thích một bài hát, cùng yêu một đội bóng, cùng học một trường, người đồng hương.
  • Làm rõ vấn đề: đôi khi chúng ta tranh luận về những vấn đề khác nhau, vậy hãy làm rõ vấn đề chúng ta đang cùng quan tâm.
  • Lắng nghe, thông cảm và chấp nhận sự khác biệt.
  • Thuyết phục dựa trên bằng chứng, logic và cả tình cảm. Đôi khi phản ứng chống đối xuất phát từ chỗ người nghe cảm thấy mình không được tôn trọng hay không thích diễn giả (một cách cá nhân) chứ không dựa trên các bằng chứng khoa học. Trong trường hợp này hãy lắng nghe và thể hiện sự đồng cảm, ta sẽ nhận được sự chấp thuận.
Kỹ thuật kể chuyện. Kể chuyện hay sẽ làm cho bài nói chuyện trở nên hấp dẫn và thuyết phục. Một câu chuyện hay có những tính chất sau:
  • Cơ sở và cấu trúc mạch lạc bao gồm mô tả nhân vật, địa điểm, thời gian, không gian, sự kiện, các nguyên nhân và kết quả, và các kết luận hay hàm ý rút ra.
  • Tính hài hước sẽ làm khán giả thư giãn, tuy nhiên nếu không ai cười thì cũng phải chắc chắn rằng câu chuyện của chúng ta có ý nghĩa.
  • Sự hồi hộp: có thể để cho khán giả tự suy luận hay phán đoán về kết cục.
  • Mâu thuẫn: tạo ra tranh luận và các quan điểm trái ngược
  • Các nền tảng chung: thiết lập các ý kiến và quan điểm chung về câu chuyện
  • Sáng tạo: câu truyện cũ nhưng cách kể sáng tạo cũng sẽ hấp dẫn khán giả
  • Tránh tung ra quá nhiều thông tin gây bối rối khán giả
  • Chất giọng, ngữ điệu, điệu bộ thích ứng với cao trào của câu truyện
P/S:
-----------------------------------------------------------------------
Nói chuyện – trình bày trước công chúng là một nghệ thuật, nó không phải là năng lực trời phú mà đòi hỏi sự chuẩn bị, đầu tư và luyện tập. Đây là một kỹ năng sống quan trọng với mức độ ứng dụng rộng rãi. Việc đưa vào nhà trường các môn học về giao tiếp, truyền thông là công việc cần làm để cung cấp cho các bạn trẻ kỹ năng này. 
 -----------------------------------------------------------------------

Ths. Vũ Thế Dũng (Khoa Quản lý Công nghiệp, Đại học Bách khoa TP.HCM)

Thông tin về tác giả:
Thạc sĩ Vũ Thế Dũng giảng viên Khoa Quản Lý Công Nghiệp, Đại Học Bách Khoa Tp.HCM
Hiện đang là nghiên cứu sinh tại Old Dominion University, VA, USA. Chuyên ngành: Marketing
E-mail: dvu@odu.edu hay vuthedung_1999@yahoo.com
Địa chỉ nhà riêng: 521/91/88 Hoàng Văn Thụ, Phường 4, Quận Tân Bình, HCMC, VN.
Theo người Lao Động Online.

Nghệ thuật nói chuyện

Nói trước công chúng là một "việc không dễ" đối với tất cả chúng ta. Nhất là trong các hoạt dộng Đoàn, Hội các bạn phải tỏ ra mình là một người tự tin và có sức thuyết phục đối với mọi người. Lần lược mình sẽ giới thiệu cho các bạn tham khảo một số kỹ năng trong hoạt động Đoàn, hội. Hy vọng dây sẽ là những tư liệu bổ ích cho các bạn.

1. Đặt vấn đề:
Trong thời đại bùng nổ của công nghệ thông tin hiện nay, cùng với các loại hình truyền thông khác, "môn nói" ngày càng đóng vai tró tích cực. Muốn thuyết phục các bạn trẻ và công chúng nói chung, muốn truyền đạt các quan điểm đường lối của Đảng, chính sách của Nhà nước, chủ trương công tác của Đoàn, Hội, mỗi cán bộ Đoàn trường học bên cạnh việc biết viết và biết tổ chức các họat động, cần phải biết nói, hơn nữa cần biết nói hay, nói giỏi.
Nói trước công chúng là một nghệ thuật có những qui tắc riêng. Biết tuân thủ những qui tắc ấy và kiên trì tập luyện thì ai cũng có thể thu được kết qủa mong muốn.
Nói trước công chúng có nhiều hình thức khác nhau:
  • Phát biểu ý kiến ngắn trước tập thể.
  • Tranh luận, thảo luận.
  • Trình bày nội dung của một văn kiện, một chủ trương công tác.
  • Nói chuyện thời sự, nói chuyện chuyên đề.
  • Giảng bài...
Tuy nhiên, về mục đích thì lại thống nhất. Ai cũng muốn làm cho người khác hiểu ý mình, đồng ý tán thành ý kiến của mình, chăm chú lắng nghe và khen ngợi mình về sự sâu sắc của nội dung, về tài thuyết khách, tài hùng biện, khả năng dí dỏm, tính trí tuệ, tính lôgic, hệ thống của bài nói, bài phát biểu...
Dưới đây là một hệ thống các qui tắc, đòi hỏi mỗi cán bộ Đoàn, Hội muốn thành công, muốn nâng cao tay nghề trong việc thu phục các bạn trẻ qua ngôn ngữ Nói, cần phải cố công rèn luyện và tuân thủ.
2. Những qui tắc mang tính kỹ năng:
Qui tắc 1: Rèn luyện sự tự tin vào chính bản thân mình.
Tự mình phán xét hay nhờ bạn thân nhận xét về khả năng thầm kín của bạn.
Tăng cường quan hệ với những người tin bạn, tin ở sự thành công, tránh xa những kẻ hoài nghi, dèm pha.
  • Tập nói thường xuyên, lúc đầu nói ít, nói ngắn, sau quen dần sẽ nói nhiều hơn trong khoảng thời gian dài hơn.
  • Nhớ kỹ câu này:" Tập đi rồi hãy tập chạy". Thành công được một vài lần, sau rất dễ thành công.
  • Tìm thêm động lực bằng sự khích lệ của bạn bè.
  • Luôn luôn yêu cái thật, cái đẹp, cái tốt.
  • Nhớ rằng người nghe vốn sẵn có thiện cảm với diễn giải.
  • Đừng để ý nhiều dến dư luận. Biết dư luận để sửa các khuyết tật của mình là cần thiết, song từ đó lại kém tự tin, rụt rè thì rất có hại. Nên hiểu rằng: dư luận cũng có khi sai, chân lí không phải bao giờ cũng thuộc về số đông.
Qui tắc 2: Cần tuân thủ các bước khi chuẩn bị bài nói (diễn văn, bài nói chuyện, chuyên đề...):
  • Chọn đề tài mà bạn thấy thích thú và muốn nói trước công chúng.
  • Luôn nhớ tính nhất quán của vấn đề định trình bày, tìm mọi cách để đạt tới mục tiêu chính của đề tài.
  • Lập đề cương sơ bộ, bao gồm những ý chính cần nói.
  • Tìm ý phụ và các tư liệu bằng cách trả lời bảy câu hỏi sau đây: Ai? Cái gì? Ở đâu? Bằng cách nào? Tại sao? Ra sao? Khi nào?
  • Ghi chép ngay những ý mới xuất hiện trong đầu bạn.
  • Sắp xếp các ý một cách rõ ràng, rành mạch.
  • Lựa chọn nhiều chứng cớ, thí dụ minh họa cho sinh động.
  • Phải biết tự hạn chế. Khi nào bỏ đi năm, sáu ý, chỉ giữ lại ba bốn ý mà không thấy tiếc thì bài nói của bạn mới có hy vọng hấp dẫn người nghe.
  • ắp xếp các ý phụ theo bố cục của các ý chính và có mối liên hệ tự nhiên với nhau.
Qui tắc 3: Rèn luyện trí nhớ.
Soạn xong đề cương bài nói chuyện, bạn cần nhẩm lại, tốt nhất là trong khung cảnh thiên nhiên (vườn hoa, công viên, bờ hồ...)
Lập đi lập lại bài diễn văn trong khi đợi xe, hay đi dạo chơi... có thể nói thành tiếng trong phòng riêng.
Cố gắng không viết lại toàn bộ bài diễn văn, nếu phải viết thì không nên học thuộc lòng. Chỉ nên ghi lại những ý dễ quên qua các lần lặp lại.
Muốn nhớ được lâu cần phải:
  • Tập chú ý nhận xét tinh tế sâu sắc.
  • Tìm các ý độc đáo, khác thường.
  • Lật đi lật lại vấn đề.
  • Công thức hóa các ý.
Ví dụ: Công thức đưa đất nước tiến lên ở các nước phát triển, dựa vào tiềm năng của lớp trẻ: 3 chữ I( Imitate, Intiative, Innovation) nghĩa là bắt chước, cải tiến và cải tổ.
Công thức 5 chữ M do các nhà giáo dục học thế giới tổng kết trong việc định hướng giáo dục thanh thiếu nhi (Man, Machine, Manager, Money, Marketing) nghĩa là trong thời đại ngày nay cần tạo điều kiện để lớp trẻ tự khẳng định mình, tiếp cận với khoa học kỹ thuật hiện đại, trở thành người tự tổ chưc cuộc sống của chính mình, biết kiếm tiền một cách chính đáng và dùng tiền hợp lý, biết tiếp cận với thị trường, kinh tế, chính trị, văn hóa xã hội.
Qui tắc 4:Vạn sự khởi đầu nan.
Khúc dạo đầu là hết sức quan trọng. Bạn phải người nge chú ý tới bạn, có thiện cảm với bạn ngay từ đầu buổi nói chuyện qua phong thái tự tin, cởi mở và chân thành. Hết sức tránh thái độ trịnh trọng giả tạo và suồng sã quá mức.
Những điều nên tránh:
  • Nếu bạn không có tài khôi hài thì đừng cố làm cho người nghe cười. Bạn sẽ thất bại.
  • Đừng dùng lời lẽ sáo rỗng để vào đề.
  • Không mở đầu bằng 1 lời xin lỗi giả dối.
Những phương pháp vào đề cụ thể nên áp dụng
  • Mở đầu bằng 1 câu chuyện (chuyện cổ tích, chuyện đời thường . . . )
  • Dẫn lời một danh nhân nào đó, dẫn tục ngữ, ca dao . . .
  • Đặt 1 số câu hơi xoay quanh đề tài.
  • Làm 1 điệu bộ gì khác thường hoặc trình bày sự thực dưới một hình thức mới mẻ.
  • Tự giới thiệu mình với những người nghe chưa quen biết.
Quy tắc 5: "Diễn giảng là làm sống lại một đề tài"
Lời lẽ phải rõ ràng, sáng ý, có mối liên hệ tự nhiên giữa các ý. Đừng lý thuyết nhiều quá.
Có nhiều phép lập luận (quy nạp, diễn dịch, phân tích - tổng hợp, so sánh . . .). Tuy nhiên bạn nên tránh:
  • Chưa định nghĩa rõ ràng đã lập luận.
  • Định nghĩa sai.
  • Lấy một trường hợp cá biệt để khái quát thành cái phổ biến.
  • Nhầm lẫn nguyên nhân với kết quả, nguyên nhân với điều kiện, nguyên nhân và nguyên cớ, khả năng và hiện thực, bản chất và hiện tượng, nội dung với hình thức, cái tất nhiên với cái ngẫu nhiên . . .
  • Vướng vào vòng luẩn, tự mâu thuẩn với chính mình.
Có nhiều cách phản bác ý kiến của người khác để bênh vực cho quan niệm của bạn:
  • Tìm ra mâu thuẩn trong cách lập luận của họ.
  • Đưa ra những tài liệu thực tiễn để chứng minh tính sai lầm trong quan niệm của họ (vì thực tiễn là tiêu chuẩn của chân lý), hoặc chỉ ra tính không đáng tin của những tư liệu mà họ dùng.
  • Chỉ ra tính chủ quan, phiến diện trong quan niệm của họ. Nếu đó là những thành kiến, định kiến thì cách tốt nhất là sử dụng các "phản ví dụ" để bác bỏ.
  • Đối với những lời lẽ mỉa mai, châm chọc thì tốt nhất là nên làm và tiếp tục trình bày vấn đề của mình.
Qui tắc 6: Không nên coi thường đoạn kết.
Nên viết trước và học thuộc lòng 2, 3 lối kết cấu để tùy cảm xúc tâm lý của người nghe mà dùng cho thích hợp.
Những lối kết thông dụng:
  • Tóm tắt ý trong bài nói chuyện, gọn nhưng không thiếu.
  • Kết thông qua những lời khuyên mang tính tâm lý, bằng triết lý của cuộc sống đời thường, dễ gây ấn tượng.
  • Khuyến khích người nghe hành động.
  • Đặt một vài câu hỏi, nêu một số vấn đề để người nghe tiếp tục suy nghĩ, tự tìm câu trả lời.
Qui tắc 7: Ý tứ rõ ràng, lời lẽ khúc chiết là tiền đề của thành công.
Muốn cho ý tứ được rõ ràng, sáng rõ bạn phải:
  • Thấu hiểu vấn đề.
  • Không bao giờ xa đề.
  • Biết tự kiềm chế, chỉ nói những điều quan trọng nhất.
  • Không lý thuyết viển vông mà nên đưa ra nhiều ví dụ, nhiều chứng cớ để minh họa.
  • Tránh thói mơ hồ.
Muốn cho lời lẽ được khúc chiết, bạn phải:
  • Không dùng những câu dài quá.
  • Không dùng những điển tích mà nhiều người chưa quen.
  • Tránh dùng danh từ chuyên môn qúa hẹp và những từ mới chưa thông dụng. Nếu bắt buộc phải dùng các loại từ trên thì nên giảng cho ngươì nghe hiểu nghĩa.
  • Giản dị và tự nhiên trong lời nói (không cầu kỳ, hoa mỹ, song cũng không được thô lỗ).
  • Không dùng những câu tối nghĩa như: "Tôi cần nó hơn anh".
Chỉ khi nào người nghe "trông thấy" được những ý của bạn thì mới hiểu ró được ý ấy. Muốn vậy bạn phải:
  • Thường xuyên so sánh, đối chiếu, ví von.
  • Dùng nhiều hình ảnh.
  • Dùng sơ đồ, bảng thống kê, hình vẽ (nếu có thể được).
  • Lựa chọn cách lập luận và diễn giải phù hợp với trình độ hiểu biết của số đông người nghe.
  • Nếu có thể được thì tập trình bày trước cho các bạn thân, bạn đồng nghiệp để họ góp ý kiến cho những câu, những đọan cần sửa.
Qui tắc 8: Khắc sâu những ấn tượng khó quên vào đầu óc, tâm trí người nghe.
Trình bày rõ ràng, sáng rõ một chân lí chưa đủ, phải làm cho bài nói chuyện của mình thực sự thú vị, hấp dẫn, kích thích người nghe. Muốn vậy bạn nên theo các cách dưới đây:
  • Kể một chuyện lạ (mẫu chuyện vui) có liên hệ với đời sống hàng ngày của người nghe, gắn chặt vơí đề tài.
  • Dùng càng nhiều hình ảnh càng tốt.
  • Làm cho các con số trở nên "biết nói", đổi những con số thành những vật có thể thấy được.
  • Nêu ra dồn dập các sự kiện hay dồn dập các câu hỏi.
  • Khéo dẫn lời các danh nhân (đưa vào những chỗ thích hợp để có thêm sức nặng cho lập luận).
  • Tuỳ trường hợp mà áp dụng: khen trước chê sau (nếu muốn chê), chê trước khen sau nếu muốn khen. Có khi chê để mà khen và khen để mà chê.
  • Khi cần thiết có thể dùng cách nói cực đoan hóa, tuyệt đối hoá.
  • Để tập trung sự chú ý, có thể dùng cách nói lửng (ở những chổ mà dường như độc giả có thể đoán được ý tiếp theo).
  • Tóm lại, sự bất thường luôn luôn được ngưới nghe chú ý tới. Tạo ra tình huống bình thường nhưng nêu cách giải quyết bất thường cũng là cách thu phục nhân tâm tốt nhất.
 Qui tắc 9: Nắm vững tâm lý người khác.
Bạn phải chú ý đến đặc điểm tâm lý từng đối tượng. Thanh niên học sinh sinh viên đầy mơ mộng, sách vở nhưng cũng rất thực tế đầy năng động, ham hiểu biết, muốn tự khẳng định mình không thích trịnh trọng, dài dòng, vì vậy bài nói chuyện cần dí dỏm súc tích đi sâu vào đời sống của họ.
Qui tắc 10: Hướng người nghe tới hành động thực tế.
Mục đích cao nhất trong cuộc sống con người không phải là sự hiểu biết mà là sự hành động.
Muốn vậy phải làm cho người nghe hiểu bạn và tin bạn.
  • Trước hết cần hướng người nghe tới cái Thật cái Tốt, cái Đẹp; căm ghét cái Giả, cái Xấu, cái Ác.
  • Đừng để cho người nghe phải mất thì giờ vì những lý thuyết viễn vông xa thực tế.
  • Bản thân mình phải thực sự tin vào những điều mình sẽ nói cho người khác. Lòng thành thật là khởi điểm của niềm tin.
  • Tự đặt mình vào vị trí người nghe họ sẽ có thiện cảm hơn với bạn.
  • Khiêm tốn cũng là đức tính quan trọng nhất, từ đó có thể thu phục người nghe.
Là học sinh, sinh viên ai cũng ước mơ, khao khát phấn đấu để học tập và rèn luyện tốt, ham học hỏi những điều mới lạ và quan tâm tới tương lai sau này. Trong bài nói chuyện của mình, bạn nên chỉ cho người ta thấy nếu hành động đúng thì sẽ có được các lợi ích đó .
Quy tắc 11: Phải làm cho vốn từ của bạn thật phong phú, cần thuộc nhiều danh ngôn và thành ngữ, tục ngữ, đến mức khi cần ta có thể huy động được ngay, lời lẽ trong sáng.
  • Sưu tầm các từ đồng nghĩa, phản nghĩa .
  • Sưu tầm các danh ngôn cho từng lĩnh vực .
  • Chọn lọc các thành ngữ, tục ngữ ngắn gọn (" Không thầy đố mày làm nên", "Học thầy không tày học bạn", "Đi một ngày đàng học một sàng khôn"...).
  • Học ở các diễn giả có tài, các nhà hùng biện nổi tiếng.
  • Hết sức tránh các lỗi thông thường: nói ngọng, nói lắp, nói những câu vô nghĩa, không hiểu rõ nghĩa của từ cũng dùng, nêu không đúng chổ, hành văn theo tư duy ngôn ngữ nước ngoài, thêm những trợ từ vào đầu mỗi câu ("tức là ", "nói chung".. .).
Quy tắc 12: Những việc cần làm khi bước lên diễn đàn.
  • Mỉm cười, bước khoan thai, đầu hơi ngửng lên, ngực hướng về phía trước .
  • Nếu còn hồi hộp thì thở mạnh, đưa mắt tìm người quen trong phòng .
  • Tránh nói đều đều, cần lúc mạnh, lúc nhẹ, lúc nhanh, lúc chậm. Nghỉ một chút, trước và sau các ý quan trọng .
  • Phải nhìn thẳng vào người nghe để nói với họ, tránh nhìn xuống nền, nhìn lên trần nhà hoặc nhìn ra cửa...
  • Khi thấy có người buồn ngủ, bạn phải nói to hơn, hăng hái hơn và nên xen vào một vài chuyện vui .
  • Điệu bộ phải tự nhiên, không nên bắt chước ai. Vấn đề điệu bộ thế nào là tùy thuộc vào cảm xúc của bạn (vui, buồn, giận...).
  • Bỏ những tật xấu: mân mê cúc áo, đưa tay gãi đầu, xỏ tay vào túi quần, sửa kính.
  • Đừng tỏ ra rụt rè, có thể vung tay hợp lý, có thể ngồi nếu thấy mỏi. . .
  • Tâm đắc với đề tài đã chọn, tôn trọng người nghe và nêu đúng tâm lý trẻ trung ham hiểu biết, nhạy cảm... của các bạn học sinh, sinh viên, đó là tiền đề của thành công .
  •  Theo http://kynangsong.org/

[MrLive] Có ích? Có thích? Có nhích?

     Sống trên đời có vô vàn việc khó, song khó nhất vẫn là việc… ra quyết định, đối mặt với những lựa chọn mà nghĩ mãi không rõ đúng sai, không tính được bên nào thiệt hơn. Thêm áp lực thời gian nữa thì ôi thôi, chúng ta có thể căng thẳng tới mức buông xuôi. Nếu bạn đang gặp một rắc rối nào đó thì bài viết này là một giải pháp cho thứ-ai-cũng-phải-đối-mặt này, và nhiều hơn thế nữa.

SỰ KÌ DIỆU CỦA NHỮNG CÂU HỎI:

Đố bạn : “Cái gì luôn ở đằng trước bạn, mà bạn không bao giờ nhìn thấy?”. Nếu bạn trả lời được câu đố này, thì mình tin là chúng đang khiến bạn suy nghĩ sâu xa một điều gì đó. Còn nếu bạn chưa trả lời được, thì mình tin rằng khi đang đọc đến dòng này, bạn vẫn đang nghĩ về đáp án. Đừng lo, đáp án ở phía cuối bài nên hãy cứ kiên nhẫn đọc tiếp.
Điều mình muốn nói ở đây là sự kì diệu của những câu hỏi! Nó bắt đầu óc chúng ta phải hoạt động, hoạt động một cách nghiêm túc. Đó cũng chính là lý do mà nhiều diễn giả thường bắt đầu bài nói chuyện thu hút của họ bằng một câu hỏi thú vị. Và hãy để các câu hỏi dưới đây kích thích trí não bạn!

BẠN THƯỜNG GIẢI QUYẾT VẤN ĐỀ NHƯ THẾ NÀO?

Khi đối mặt với một vấn đề, bạn thường làm gì? lao vào giải quyết vấn đề? hay tìm cách né tránh nó? Tin buồn là cả hai cách này thường không phải là tối ưu nhất. Hãy tưởng tượng vấn đề giống như hòn đá hiện ra trên đường chúng ta tới mục tiêu.
Với cách thứ nhất, bạn sẽ trở thành chuyên gia đập đá, theo luật hấp dẫn, bạn càng tập trung vào vấn đề, thì vấn đề sẽ càng nảy sinh, suy ra bạn sẽ phải đập đá liên tục cho tới khi mỏi tay rã rời. Tương tự với cách hai, bạn sẽ liên tục phải vất vả để né tránh những cơn mưa đá ngày càng nhiều!
CÁCH HỮU HIỆU NHẤT ĐỂ GIẢI QUYẾT VẤN ĐỀ? 

Đơn giản là nghĩ rằng chẳng có hòn đá nào cả, chẳng có vấn đề nào cả! Mới nghe thì thật vô lý, song có một sự thật mà có thể bạn sẽ chưa tin ngay, song bạn hãy tự kiểm chứng: “99% mọi vấn đề từ to đến nhỏ thường là do chúng ta vẽ ra trong đầu, mọi sự thường không đến nỗi tồi tệ như chúng ta nghĩ” (1% còn lại chắc dính dáng tới việc phải vào viện soi lại đầu óc ^^!)
Hãy nghiệm lại xem, có bao lần bạn hoặc người thân bạn lo nghĩ về một điều gì đó, song cuối cùng mọi thứ đều tốt đẹp, và đáng nhẽ ra thay vì phải quá lo lắng như vậy ta có thể làm việc khác giá trị hơn?

TẤT CẢ CHỈ LÀ NHỮNG TÌNH HUỐNG!

Từ khi nhận ra điều này, mình luôn tâm niệm mọi “vấn đề” xảy đến, những thứ không như mong muốn… tất cả đều là những tình huống được cuộc sống tạo ra để thử thách mình, hoặc để tạo thêm cơ hội cho mình phát triển.
Kĩ xảo ở đây là khi bạn nhìn nhận mọi thứ đều là tình huống, khi đó bạn luôn có quyền lựa chọn. Hơn nữa, khi bạn nghĩ rằng đó là thử thách, là cơ hội, bạn sẽ có cảm hứng để chiến đấu hơn là nghĩ rằng chúng là cái gai trong mắt, tất nhiên theo phản xạ bạn sẽ muốn nhắm mắt lại ngay để khỏi đau mắt!

SAU ĐÓ SAO NỮA HẢ MR. “TÌNH HUỐNG”? 

(một số người gọi mình như vậy khi mình chia sẻ bí quyết này với họ)
Sau khi đã coi mọi vấn đề như một tình huống, thì tình huống mà bạn rơi vào sẽ là đưa ra những sự lựa chọn, rồi ra quyết định. Đây mới là “vấn đề” chính của chúng ta, và thường mọi người bị mắc kẹt lâu nhất ở đoạn này. Đến lúc này, thì chúng ta cần tới sự kì diệu của những câu hỏi.
Và sau hơn 1 năm trải nghiệm sống đơn giản, mình đã rút ra cho bản thân một bộ 3 câu hỏi thú vị. Có thể ví như 3 anh chàng ngự lâm quân hỗ trợ đắc lực cho bạn trong quá trình ra những quyết định hiệu quả nhất!

3 CÂU HỎI KẾT LIỄU BĂN KHOĂN?

Dưới đây là bộ 3 câu hỏi giúp bạn so sánh một cách khá toàn diện & khách quan giữa các lựa chọn. Bạn hãy kẻ một bảng với các cột là những lựa chọn, các hàng là câu trả lời cho 3 câu hỏi dưới đây.
Với một số câu hỏi, có thể bạn sẽ cần thêm tư vấn của một số người có kinh nghiệm và bạn tin tưởng. Tuy nhiên, hãy nhớ rằng, lựa chọn cuối cùng vẫn là ở bạn, cho dù mọi người có khuyên bạn điều gì đi nữa thì cuộc đời bạn là… của bạn.

1 – Có thích không?
Lựa chọn đó có khiến bạn cảm thấy thích thú không? có truyền cảm hứng cho bạn không? trái tim bạn có xốn xang, có đập nhanh hơn, toàn thân bạn có rung lên mỗi nghĩ về lựa chọn đó hay không?
2 – Có ích không?
Trái tim đã lên tiếng, cảm xúc đã được thỏa mãn, bây giờ tới lượt tâm trí. Hãy xem lựa chọn đó có đem lại một giá trị tốt đẹp (tinh thần/vật chất) cho bản thân bạn? cũng như cho người khác?
3 – Có nhích không?
Khi tâm trí và trái tim bạn đã thỏa mãn, hãy xem xét lựa chọn đó có phù hợp với quy luật xã hội, có giúp bạn nhích lên không – tức là giúp bạn phát triển, giúp bạn thăng tiến mà không động chạm tới quyền lợi của người khác không?
Có thể có những trường hợp khi bạn đã trả lời có với 3 câu hỏi trên mà vẫn bạn vẫn băn khoăn giữa hai lựa chọn. Thì có thể là 2 lựa chọn đó có kết quả tương đương, lúc đó bạn có thể tìm thêm thông tin để cân nhắc, hoặc đơn giản là… dùng xúc sắc!

ĐỂ KHÔNG BAO GIỜ PHẢI HỐI TIẾC
 
Thường con người chúng ta có một tâm lý hay nuối tiếc, sau khi lựa chọn đi bên này rồi, đi được một lúc chúng ta hay ngoái lại bên kia.
Kinh nghiệm của một người bạn truyền lại cho mình là, hãy thiết lập một nguyên tắc để không bao giờ phải tiếc nuối là… khi đã phân tích kĩ càng các lựa chọn và quyết định rồi thì cứ thế mà tiến, đừng ngoái đầu nhìn lại.
Con đường nào cũng sẽ đều tới cùng một đích nếu bạn kiên trì và phát huy hết tài năng của mình trên con đường đó, những người không tới đích họ mong muốn, đơn giản là họ đã không đi hết nó ^^!


Và cuối cùng như đã hứa, câu trả lời cho câu đó “Cái gì luôn ở đằng trước bạn, mà bạn không bao giờ nhìn thấy?” Đó chính là TƯƠNG LAI.
Vì chúng ta không biết trước tương lai, nên sẽ không có lựa chọn nào là hoàn hảo, hãy cứ bước những bước đầu tiên và sự hoàn hảo sẽ đến trên con đường bạn đi. Cách tốt nhất để không bao giờ phải hối tiếc… là đừng bao giờ bỏ cuộc 
Hạnh phúc luôn bên bạn,
  • Bài viết của tác giả Mr Live - Link nguồn: http://mrlive.org/